Một chén trà xanh dâng tận tay.
Hương trời quyện mật, lòng thư thái,
Vị lặng lẽ đưa, đến cõi say.
Chất vàng nóng đậm xem ra đặc,
Hết ngụm vào tâm định thế gian.
Ngẫm đời cơm áo bao người gánh,
Sông núi còn mang nợ nước non.
Muôn điều tranh đoạt rồi tan khói,
Vinh hoa mấy thuở giữ bên mình.
Trà cạn mới hay chân lý cuộc,
Đến giờ, thanh toán, dậy chấm công.
Người người gặp giữa sương mai,
Trà xanh một chén trao tay nồng nàn.
Hương trời quyện mật miên man,
Vị đưa lặng lẽ xua tan lòng sầu.
Trà tan nóng đậm vàng màu,
Thế gian chóng định lẽ thường xuống tâm.
Ngẫm đời cơm áo gian nan,
Bước chân gánh vác dọc ngang nẻo đường.
Núi sông còn nợ gió sương,
Thì thân cát bụi đoạn trường quản chi.
Tranh đoạt rồi cũng hóa ra,
Vinh hoa mấy thuở chung đường bên ta.
Chén trà cạn, ngẫm gần xa,
Mới hay chân lý cuộc đời là đây.
Đến giờ, thanh toán liền tay,
Đứng dậy mà chạy, chấm công kịp giờ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét